Nước nào có nền ẩm thực tệ nhất thế giới

0
1199

Tác giả bài viết này là một luật sư kiêm đầu bếp  khá nổi tiếng. Adam Liaw, anh là quán quân của chương trình Masterchef Úc mùa thứ 2, cùng với đó Adam cũng là một nhà viết phê bình ẩm thực có uy tín tại quốc gia này.

Nếu đánh giá ẩm thực từng quán ăn hay nhà hàng thì quá thường . Bởi vì “ăn ngon” đã trở thành một phong cách sống ăn đã ăn sâu vào máu tầng lớp người trẻ, và từ đó sản sinh ra một đội ngũ “phê bình viên”, đó là những người chuyên ghi lại và bình phẩm về từng địa điểm ăn uống mà họ đã đi qua. Nếu để đánh giá, so sánh một nền ẩm thực của các quốc gia với nhau, thì ít người dám đảm bảo mình đủ khả năng, hay thậm chí điều đó thực sự có khả thi hay không?

Vấn đề to lớn nhất trong việc này là chúng ta không có một tiêu chí chung để đánh giá hay so sánh những nền ẩm thực khác nhau trên thế giới. Điều đầu tiên để nhận xét về một món ăn ngon hay không là hương vị của nó. Nhưng mỗi người lại có một khẩu vị khác nhau, hàng tỷ người trên thế giới thì ít cũng phải có hàng trăm,  hàng triệu sở thích ăn uống khác nhau. Có người thích ăn cay, có kẻ lại thích ăn nhạt, tín đồ ăn uống của đồ Ấn, đồ Thái với đủ các thức gia vị thì không thể cảm thấy ẩm thực Anh nhẹ nhàng là ngon được. Vậy thì chỉ mùi vị thôi là chưa đủ để đánh giá được món ăn.

am-thuc-te-nhat-mon-an-Thai
Vậy nếu đánh giá qua sự tỉ mỉ, cầu kì trong công đoạn chế biến thì sao? Vậy thì sự tỉ mỉ trong ẩm thực của nước Pháp hơn hẳn những món vốn không cầu kì, chỉ cần một chiếc nồi nhỏ để chế biến ở Philippines hay sao? Không ai dám nói rằng mấy cục nấm truýp rưới sốt hay một miếng pa-te gan ngỗng là ngon hơn bởi nguyên liệu để làm nên những món ăn này khó tìm và cần trải qua nhiều công đoạn để chuẩn bị. Có nghĩa là không phải cứ nguyên liệu đắt tiền  xa xỉ là món ăn sẽ ngon hơn.

am-thuc-te-nhat-mon-an-philippin
Có nhiều người “không ưa nổi” tính mỹ học, triết lý và rườm rà trên mỗi suất ăn của người Nhật, nhưng họ lại thích bưng ngay từ bếp với hương vị nóng sốt, vẫn còn hơi thoảng chút khen khét của nồi cháy hòa quyện như những món ăn của người Ý hơn. Ai cũng có cái lý của riêng mình.am-thuc-te-nhat-pasta-Y
Công việc đánh giá một nền ẩm thực rất khó, nhưng có người sẽ có những lời giải đúng. Sự thật là vẫn có rất nhiều nền ẩm thực mà không được vừa ý thực khách. Ví dụ như nền ẩm thực của Cuba. Chắc chắn sẽ không ít người đánh giá cao sự dồi dào, phong phú trong ẩm thực của quốc đảo vùng Caribe, vậy nhưng  trái với những gì du khách mong đợi, họ chỉ được toàn những thể loại bánh mỳ khô khốc, rau củ đóng hộp và các loại thịt rẻ tiền. Kể cả với loại cocktail Mojito- thức uống được xem là “biểu tượng” của Cuba đã từng quyến rũ hàng triệu thực khách bởi sự thơm mát của lá bạc hà và rượu Rum,  thì lại đến từ một quốc gia quanh năm thiếu bạc hà. Nếu nguyên liệu đã ít ỏi như vậy thì làm sao có thể trở thành bộ mặt đại diện cho nền ẩm thực của đất nước mình được, phải không?

am-thuc-te-nhat-mojito
Nếu thế hãy thử cân nhắc về sự phổ biến của ẩm thực ấy trên thế giới xem sao? Nhưng thế thì cũng không được chính xác. Bởi có lẽ phổ biến nhất bây giờ chính là những món ăn đến từ Trung Quốc. Chúng được sánh ngang với những hãng đồ ăn nổi tiếng như McDonald’s, KFC về hương vị của chúng không kén người ăn mà còn thật sự tiện lợi. Nhưng đó chỉ là không kén khẩu vị người dùng, chứ nó không thể đánh giá là “ngon”. Chúng ta có thể nhận xét đồ ăn Trung Quốc khá “dễ ăn”, phổ biến, nơi đâu cũng có. Vậy tiêu chí về sự phổ biến và tiện lợi cũng không được xét rồi.

Còn nữa, nếu bạn tới vùng Scandinavia ở Na-Uy được mệnh danh là cái nôi của truyền thuyết Bắc Âu. Nơi này hùng vĩ là vậy nhưng tóm lược cả nền ẩm thực này chỉ có  món thịt hầm với rau củ. Không thể nói rằng không ngon, nhưng cũng không thể đem món súp chân giò lổn nhổn ấy ra để so sánh với đĩa sashimi tươi tắn và tỉ mỉ cực kì tinh tế của Nhật Bản, hoặc những “ăn là ghiền” , vừa ấm bụng vừa đẹp mắt như món ăn Pháp?

am-thuc-te-nhat-sushi
Mỗi nền ẩm thực của mỗi quốc gia chính là đại diện cho một nền văn hóa của đất nước ấy, nó chính là niềm tự hào, “tấm áo đẹp” khoác lên bao phủ lên một quốc gia. Điều đầu tiên mà mỗi một du khách khi đáp máy bay xuống hoặc tìm đến một đất nước nào đó, chắc chắn không phải là những món quà lưu niệm, không phải  là chỗ nào vui, chỗ nào đẹp, mà phải là ẩm thực nơi này như thế nào? ăn cái gì sướng, ăn món gì ngon. Nếu như nhu cầu phổ biến nhất ấy của du khách không được đảm bảo thì những cung điện, đền đài có tráng lệ đến mấy cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Đánh giá ẩm thực của một nơi cũng là một công việc khá nhạy cảm, người phê bình nếu không khéo léo sẽ trở thành trò cười trước đám đông, bộc lộ sự thiếu tinh tế, hoặc là tính bài ngoại sẽ rất tệ

Tuy vậy, nếu phê bình nền ẩm thực của một đất nước không tốt là xúc phạm quốc thể nước ấy thì như thế là không đúng, bạn hãy nhìn nhận nó, xem nó như sự thay đổi qua thời gian. Như cả ẩm thực Anh quốc, từng bị chê bai một thời ở Châu Âu, đến nay cũng vươn lên, đón nhận hàng nắm sao Michelin của người Pháp tặng.

Hãy cứ tự do tận hưởng những món ăn, cảm nhận nền ẩm thực mỗi khi bạn đặt chân tới một miền đất nào đó, có thể sẽ khó ăn như món nậm pịa của dân tộc Thái, sẽ có cảm giác cay nồng như đồ ăn Ấn Độ. Bạn có thể nghĩ rằng mình đã bị lừa khi đọc bài viết này, nhưng ẩm thực cũng giống như những cô gái ngoài kia, vẻ đẹp và sự quyến rũ của họ phụ thuộc vào đôi mắt của các bạn.

Nguồn: elinerfood

LEAVE A REPLY